Acting by folk, if reached by God!

Tiếp theo đây là phần nói về quan hệ hai nước trong lĩnh vực quân sự. Nhìn chung mối quan hệ này phức tạp, nó không phẳng lặng.

II         Quan Hệ Quân Sự (Những Vụ Đụng Độ Quân Sự)

Xét trong góc độ nào đó thì chính mối quan hệ quân sự là yếu tố cấu thành và hình thành lên mối quan hệ Việt Nam và Xiêm.

1.         Mối quan hệ này được thiết lập từ khi trước khi Nguyện Ánh sang Xiêm cầu viện, trong thời gian Nguyễn Ánh chạy vào Nam thì đến năm 1779 có xảy ra mâu thuẫn nội bộ tại Chân Lạp và dẫn tới việc cả Xiêm và Nguyễn Ánh cho quân đội của mình tham gia vào cuộc chiến này, nhưng kết quả là bất phân thắng bại, cả hai phải đi đến bàn đàm phán, bàn đàm phán này diễn ra với nhiều nguyên nhân khác nhau, nó diễn ra đều có lợi cho các bên tham chiến, tuy nhiên chính bàn đàm phán này là một trong những nhân tố tốt đẹp để sau này khi thất bại thảm hại do quân Tây Sơn ngây nên, Nguyễn Ánh có chỗ bấu víu là Xiêm. Khi Nguyễn Ánh đem cả vợ và con chạy sang Xiêm nương thân và cầu viện vào tháng 2 năm 1784.

Sách  Việt Sử Toàn Thư viết: “Năm Giáp Thìn (1784) Nguyễn Ánh lại rước quân Tiêm La về giúp. Hai tướng Tiêm là Chiêu Tang và Chiêu Sương kéo sang Nam Việt hai vạn quân và 300 chiến thuyền, đi đến đâu quấy nhiễu dân chúng rất là tai hại”.

Trong  thời gian ở lại trên đất Xiêm thì Nguyễn Vương( Nguyễn Ánh) còn nương náu trên đất Tiêm đã giúp vua Tiêm đánh quân Miến Điện và Mã Lai vào cướp phá xứ này.

Sách quốc triều chính biên toát yêu viết: “Tháng 3 năm 1792, nước Xiêm đem thơ xin giúp binh đi đẳng thượng đạo đánh quân Tây Sơn”.

Với những sự kiện này thì chứng tỏ quan hệ giữa Nguyễn Ánh và Xiên đã có những bước tiến tốt đẹp, đây là hạt nhân tốt cấu thành nên quan hệ hai Vương triều sau này. Có nhiều đành giá cho rằng, Nguyễn Ánh đã kéo giặc vào nhà, nhưng theo chúng tôi, điều này là hết sức bình thường. Xét rộng ra thì chúng ta thấy rằng cuộc chiến giữa Tây Sơn và Chúa Nguyễn mà người đại diện là Nguyễn Ánh là cuộc chiến tranh giành quyền lực. Trong khi thua trận bị quân Tây Sơn cho vào bước đường cùng, sức cũng đã kiệt, Nguyễn Ánh muốn dựa vào ai đó để nâng mình lên, lúc này Xiêm như là cái phao cứu sinh cho Nguyễn Ánh. Cuộc hợp tác này mang tính chất hai bên cùng có lợi, Nguyễn Ánh thì có thêm vũ khí và con người cho cuộc chiến, còn vua Xiêm thì có “ảnh hưởng” của mình tại Đại Việt và Chân Lạp điều này mang tính chiến lược.

2.         Khi Nguyễn Ánh thiết lập được Vương triều của mình rồi thì quan hệ hai nước trong thời kỳ này nhìn chung là tốt đẹp, các sứ bộ ngoại giao vẫn thường xuyên thăm viếng nhau. Nhưng trong quan hệ quân sự thì nhìn chung là không tốt đẹp, cả hai bên đều muốn ảnh hưởng của mình tại đất nước Chân Lạp, chính vì lẽ đó nên đã dẫn đến những cuộc đụng độ quân sự giữa Việt Nam và Xiêm tại đất nước Chân Lạp, tiêu biểu là cuộc tranh giành quyền lực giữa hai anh em Ang Chan. Cuối cùng cuộc xung đột này đi đến bàn đàm phán, quan hệ giữa các bên bề ngoài thì vẫn êm thấm, tốt đẹp.

3.         Sang đến thời Minh Trị thì chiến sự giữa hai nước Xiêm Và Việt Nam cũng xẩy ra, năm 1828- 1829 quân Xiên và Ta đã đụng độ quân sự tại Vùng Cam Lộ- Quảng Trị.

Tháng 6-1833 Lê văn Khôi nổi loạn ở Gia Định và nhanh chóng làm chủ cả vùng Nam Kỳ, sau đó Lê Văn Khôi cho người sang Xiêm cầu viện, và Xiêm đã đồng ý, đây cuộc hành quân đầy tính chiến lược của Xiêm, Vua Xiêm là Rama III muốn nhân cơ hội này để đánh đuổi người Việt Nam ra khỏi Chân Lạp đồng thời với việc giúp đỡ ngụy Khôi nếu thành công thì Xiêm cũng được những chiến lợi phẩm không phải là nhỏ. Vì Lê Văn Khôi đã hứa, nếu thắng lợi sẽ “dâng đất và thần phục”. cuộc hành quân này của Xiêm vẹn nhiều đường.

Tháng 12/ 1833, Rama huy động 5 đạo quân tấn công Chân Lạp và Việt Nam. Trong thời gian đầu quân Xiêm đã chiếm được Hà Tiên, An Giang của Việt Nam và làm chủ Chân Lạp, nhưng không lâu sau đó quân Xiêm đã bị nhân dân Chân Lạp và quân đội Triều Nguyễn chống trả quyết liệt. Tại An Giang dưới sụ chỉ huy của hai tướng Trương Minh Giảng và Nguyễn Xuân đã đánh bại quân Xiên và sau đó quân Nguyễn cũng đánh thắng Xiêm tại Hà Tiên, buộc quân Xiêm phải rút khỏi Việt Nam trong thế thua nhục nhã. Mục tiêu mà quân Xiêm đưa ra trước khi xâm chiếm Việt Nam, Chan Lạp.

Chúng ta cũng phải nhận thấy rằng trong quan hệ Việt Nam thì người Xiêm “không thực lòng” các Vua Xiêm chỉ muốn chiếm Chân Lạp và áp đặt nền thống trị tại Việt Nam, với việc tấn công vào Việt Nam và ủng hộ Lê Văn Khôi là việc làm không đẹp của Rama III. Khi Vua Minh Mạng lên nắm Vương Quyền. Vào năm 1823 Vua Miễn Điện đã cử một phái bộ sang đặt quan hệ với ta và có lời đề nghị “tuyệt giao với Xiêm” và “hội quân để đánh Xiêm” nhưng Minh Mạng không thuận theo và từ chối khéo lời đề nghị cho dù trong triều đình lúc đó có rất nhiều quan lại cao cấp muốn cùng Miễn Điệm đánh Xiêm.

Với hai sự việc khác nhau  nhưng cũng cùng những mục đích là binh đao khói lửa để hòng làm mưa lợi cho mình và cho quốc gia, thế nhưng cách cư xử của Minh Mạng hòa hiếu hơn, không muốn chiến tranh, muốn quan hệ tốt, còn Rama III lại lợi dụng “trong nước người” nội loạn để lấn tới với việc dẫn quân sang xâm chiếm chúng ta, ông cha ta có câu “đục nước béo cò”.

Cuộc chiến tại Chân Lạp từ cuối 1833 cho đến năm 1947 là sự biểu hiện cho sự đụng quân sự giữa Việt Nam và Xiêm. Cuộc chiến này là cuộc chiến mà hai nươc tham gia đều muốn tranh giành quyền bảo hộ độc tôn của mình trên đất nước Chùa Tháp này.

“Triều đình lại cử binh sang buộc tướng Xiêm là Chất Tri ký hoà ước rồi hai nước cũng băi binh. Nguyễn Tri Phương, Doăn Uẩn rút quân về”.

Hòa ước được ký với nội dung chính xung quanh những vấn đề sau: ngôi vua của Ang Đuông và Chân Lạp “bề tôi thờ hai nước” , trao trả tù binh và vấn đề rút quân của hai nước Việt Nam và Xiêm.

Kết quả của cuộc đàm phán này là Ang Đuông làm vua nhưng với điều kiên là phải viết thư với nội dung xin lỗi và chịu tôi vua Nguyễn. Còn vấn đề trao trả tù binh và rút quân thì cả hai bên cùng đồng ý.

Tháng 4- 1848 thì Ang Đuông lên ngôi vua với sự chứng kiến của đại diện hai nước Xiêm, Việt Nam.

Dưới thời Thiệu Trị thì nhiều lần quân Xiêm đã đem thủy quân với số lượng không nhỏ tiến sát vào Hà Tiên, đảo Phú Quốc vào đầu năm 1842, Thiệu Trị đã sai các tướng đi dẹp quân Xiêm, dẹp loạn xong Vua đều ban thưởng rất hậu cho các tướng: Đoàn Văn Sách, Lương Văn Liễu, Phan văn Điển, Nguyễn Công Nhờn, Nguyễn Tri  Phương và tướng sĩ ở quân thứ đều được phân hạng ban thưởng.

Với những sự kiện nói trên thì quan hệ giữa Xiêm và Việt Nam mà Nguyễn Ánh gầy dựng đã bị sứt mẻ, mâu thuẫn cũng đã lên cực điểm đó chính là chiến tranh.

Đức Vượng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: