Acting by folk, if reached by God!

Đây là đoạn kết cũng như đánh giá  về mối quan hệ giữa hai nước Thái lan và Việt Nam trong thế kỷ XIX, một mối quan hê mà chứa đựng nhiều câu hỏi, một mối quan hệ không thật lòng.

Nhìn Lại Mối Quan Hệ Việt Nam – Thái Lan Trong

Nửa Đầu Thế Kỷ XIX

III.     Quan hệ  Kinh Tế Thương Mại

Trong những năm cuối thế kỷ XV đến những năm giữa của thế Kỷ XVIII thì nền Kinh tế hàng hóa của Đại Việt được khởi sắc và phồn thịnh, biểu hiện của sự phồn thịnh này chính là sự phát triển các trung tâm kinh tế, chính các trung tâm kinh tế này là nơi giao lưu, trao đổi, buôn bán hàng hóa mà ngày nay chúng ta hay gọi nó là các đô thị. Ở Đàng Ngoài có Phố Hiến, Kẻ Chợ (Kinh Kì hay là Thăng Long), kỳ Lừa, Đồng Đăng, Vạn Ninh… còn Đàng Trong có Hội An, Thanh Hà, Hà Tiên. Người xưa đã có câu nói về sự phát triển Đàng Ngoài:

“Thứ nhất Kinh Kì, thứ nhì Phố Hiến”.

Còn về sự phát triển Đàng Trong cũng có câu nói về sự phát triển của Thanh Hà:

“Đại Minh khách phố” hay “Minh hương xã – Thanh Hà phố”.

Nhưng đến những năm cuối của thế Kỷ XVIII trở đi thì nền kinh tế hàng hóa này không được phát triển như trước nhất là vào những năm thế kỷ XIX thì kinh tế hàng hóa của ta bị giảm sút do nhiều lý do khác nhau như là xã hội- chính trị bất an, nhất là chính sách đóng cửa “bế quan toả cảng” với Phương Tây và, “trọng nông khinh thương”của Chính quyền Tây Sơn, Triều Nguyễn. Chính vì những chính sách quan điểm sai lầm đó cộng với những cuộc xung đột thường xảy ra đã dẫn đến sự suy sụp của quốc gia, triều đại. Nhưng trong mối quan hệ giao lưu buôn bán hai nước Việt Nam  và Xiêm thì cũng có mối quan hệ lưu thương đáng kể.

Sách quốc triều chính biên toát yếu viết:“Tháng 8/1809  Ngài ( Vua Gia Long) định điều lệ thuế buôn Hà Tiên, Xiêm La, Hạ Châu”.

Với chính sách này chúng ta cũng phải thừa nhận rằng quan hệ hai nước không chỉ là quan hệ chính trị ngoại giao hay những cuộc đụng độ quân sự mà còn có mối quan hệ giao lưu buôn bán. Nhưng hàng buôn bán thời kỳ này thường là gạo, hàng lâm thổ hay đường hoặc tơ lụa, ta cũng phải hình dung ra khi buôn bán phát triển, phổ biến thì các chính quyền đương thời mới có nhưng điều luật, những quy định rõ ràng để chánh mâu thuẫn đồng thời cho người buôn bán cứ theo đó mà thực hiện, nếu sai thì cứ theo pháp luật mà xử lý.

Từ năm 1831- 1832 trở đi thì triều Nguyễn đã cử người đi buôn bán sang các nước lân bang ngày càng nhiều trong đó có Xiêm, hàng bán thường là gạo, đường, lâm thổ quý, và hàng mua về thường là len, dạ, vũ khí, đạn dược. Khi mà triều Nguyễn có chính sách đóng của với Phương Tây thì khách thương chủ yếu là người Hoa, Xiêm , Mã Lai, Java. Với những chính sách này thì quan hệ buôn bán của nhà Nguyễn chỉ trong phạm vi nhỏ mang tính khu vực chứ không mang tính toàn cầu. Đây là một việc làm sai lầm của triều Nguyễn, với chính sách đó đã làm cho đất nước bị suy yếu, khủng hoảng và sự suy vong là điều tất yếu.

Với những chuyến đi buôn bán của nhà Nguyễn và chính sách , điều luật trong buôn bán riêng cho Xiêm thì cũng cho thấy rằng quan hệ hai nước trong lĩnh vực này cũng diễn ra khá sôi nổi. Đây cũng là điều tất yếu trong mối bang giao của các quốc gia khi có mối quan hệ với nhau.

IV.       Kết luận

Tóm lại trong mối quan hệ bang giao giữa hai nước Xiêm và Việt Nam trong thế kỷ XIX là một mối quan hệ bình đẳng, hòa hiếu, thân thiện nhưng cũng có lúc mâu thuẫn, mối quan hệ này như là giai điệu cũng mốt nhạc lúc trầm lúc bổng có lúc thì êm dịu. Có người cho rằng mối quan hệ này là một mối quan hệ thất thường, lúc thân thiện, hòa hoãn, lúc tranh chấp. Xen giữa vào mối quan hệ này là nhân tố Chân Lạp(Campuchia) và Ai Lao (Lào), chính thành tố này cũng gây không ít phiền toái trong quan hệ hai nước, nhưng xét kỹ ra thì chính hai nước Việt Nam và Xiêm muốn mình có anh hưởng lớn nhất trong chính nước đó, không ai chịu nhường ai, có lúc một trong hai nước làm được điều này, nhưng  kết cục người bản xứ không muốn và dẫn đến bàn đàn phán. Hòa bình là phương cách tốt cho quan hệ hai nước trong vấn đề Chân Lạp, điều đó cũng khẳng định rằng đâu có chiến tranh mới giải quyết được mọi việc mà hòa bình, thân thiện là phương thức tốt trong bất cứ mối quan hệ nào. Mối quan hệ này từ xa xưa cũng là bài học cho thế hệ chúng ta ngày nay, và chúng ta phải nhớ rằng giữa quan hệ hào hiếu, thân thiện và lập trường vũng chắc là cơ sở tốt cho bất cứ mối quan hệ, làm được điều đó thì sự bất hòa, chia rẽ sẽ  không còn.

Nhìn mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước ngày nay chúng ta cũng phải thầm cám ơn cha ông ngày trước đã có công vun đắp quan hệ hai nước có cái nền vững chắc, nhưng chính lẽ đó cũng là thách thức cho chúng ta ngày nay, sự thách thức đó chính là làm sao luôn giữ vững được mối quan hệ tốt đẹp đến muôn đời.

Đức Vượng

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Mây thẻ

%d bloggers like this: